fbpx

Có một “lặng thầm” mang tên “Nghề Biên Tập”

Nghề biên tập, thật ra thì vất vả

Tiếng tốt về người, tiếng xấu về ta

Sách chỉn chu chẳng ai dòm tới cả

Có lỗi thì… gánh chịu tiếng đồn xa.

 

Nghề biên tập, lại còn bèo bọt nữa

Nhìn bạn bè đã nhà rộng, xe sang

Mình thì tạm, cũng đủ ngày ba bữa

Nghĩ sau này, bất chợt thấy hoang mang.

 

Nghề biên tập “chán đời” như thế đấy

Trót “yêu” rồi, đành chấp nhận mà thôi

Bởi thầm lặng, cũng chẳng mong người thấy

Cứ quẩn quanh, thoắt đã mấy năm rồi

 

Nghề biên tập, cũng tự hào đến lạ

Khi mới làm, sếp giải nghĩa “Quảng Văn”

Là quảng bá để lan truyền văn hóa

Nên hết mình, cũng từ bỏ băn khoăn

 

Nghề biên tập, có niềm vui nho nhỏ

Là mỗi khi cầm cuốn sách thành hình

Sau thai nghén cũng đến kỳ sinh nở

Rưng rưng mừng, chào đón một sinh linh

 

Nghề biên tập, thật ra thì nhỏ bé

Nhưng ấm lòng khi độc giả yêu thương

“Ui, hay quá, cảm ơn Đào nhiều nhé

Đọc hết rồi vẫn cứ thấy vấn vương”

 

Nghề biên tập vốn một nghề thầm lặng

Nhưng lắm khi cũng sôi nổi bất ngờ

Mỗi câu chuyện như cuộc đời sâu lắng

Có vui buồn, có đẹp, có nên thơ…

 

Thu Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *